Gửi em – người con gái mang trong tim những tổn thương…
Anh biết yêu em không dễ.
Không dễ cho em – và cũng chẳng dễ cho anh.
Bởi vì em không chỉ mang một trái tim – em còn mang cả những vết nứt mà thời gian và những ký ức cũ để lại.
Anh không trách em khi em chọn rời đi. Không trách những lần em nói những điều vu vơ vì niềm tin trong em đang đặt câu hỏi. Anh hiểu rằng có những vết thương người ta không muốn nhắc lại, và có những nỗi đau không thể gượng cười mà quên được.
Nhưng em à, anh vẫn ở đây – không để hàn gắn em, vì anh không đủ giỏi để làm điều đó,
mà để nắm tay em đi qua từng ngày, dù vui hay buồn, dù em mạnh mẽ hay vỡ vụn.
Anh biết em yêu anh, theo một cách rất riêng.
Một tình yêu có phần sợ hãi, dè dặt, chông chênh – nhưng thật lòng. Và như thế là đủ với anh.
Anh không cần một tình yêu hoàn hảo, chỉ cần một trái tim thật thà. Em đã cho anh điều đó, dù đôi khi em hoài nghi, dù đôi lúc em muốn lùi lại vì sợ tổn thương anh.
Em có biết không? Anh chấp nhận cả những vết thương mà em vô tình gây ra, vì anh hiểu chúng bắt nguồn từ một nỗi đau khác, không phải từ sự vô tâm.
Anh không muốn em cảm thấy có lỗi khi lỡ làm anh buồn, vì điều duy nhất anh cần… là em còn ở lại.
Anh chỉ mong em đừng cố tỏ ra mạnh mẽ mọi lúc.
Nếu mệt, hãy tựa vào anh một chút. Nếu đau, hãy khóc. Anh không cần em hoàn hảo – chỉ cần em là chính em, dù là em của những mảnh vỡ, hay em của những ngày đầy nắng.
Yêu một người tổn thương không dễ. Nhưng anh đã chọn,
và anh vẫn đang chọn em – mỗi ngày.
Và anh mong một ngày nào đó, khi em đủ bình yên, em sẽ không còn thấy tình yêu là điều đáng sợ nữa.
Vì từ lâu, tình yêu ấy… đã chọn mang tên em.

Nhận xét
Đăng nhận xét